Mở đầu bằng một chút tự hào nha: Là một đứa mê phim chính hiệu, tôi luôn có một niềm yêu thích đặc biệt với những tác phẩm từng góp mặt tại các liên hoan phim hay lọt vào danh sách đề c�ử giải thưởng quốc tế. Không phải vì tôi sính danh giá, mà bởi vì những bộ phim này thường mang một chất riêng, một chiều sâu mà phim thương mại khó lòng chạm tới. Hôm nay, tôi muốn kể cho bạn nghe về những phim tình cảm được đề cử giải thưởng quốc tế mà tôi đã có dịp xem qua – những câu chuyện chạm đến trái tim bằng sự tinh tế và nhân văn.
Những trái tim tan vỡ và hành trình chữa lành
Trong số những bộ phim tình cảm được vinh danh gần đây, tôi ấn tượng mạnh với The Love that Remains của đạo diễn người Iceland Hlynur Pálmason. Phim được công chiếu lần đầu tại Cannes và sau đó tiếp tục gây tiếng vang tại các liên hoan phim châu Âu . Đây là câu chuyện về một gia đình với bố mẹ ly thân, nhưng được kể qua con mắt vừa dịu dàng vừa siêu thực. Điểm đặc biệt là những đứa trẻ có một người bạn tưởng tượng là con rối biết phản ứng với những thăng trầm cảm xúc của chúng. Tôi đã xem phim này trong một buổi chiều mưa và thực sự xúc động trước cách phim khắc họa “thứ tình yêu còn lại sau tan vỡ” – một chủ đề rất đỗi con người nhưng ít khi được khai thác tinh tế đến vậy.
Cũng trong mùa giải năm nay, Valeur sentimentale (tạm dịch: Giá trị tình cảm) của đạo diễn Joachim Trier đang là cái tên sáng giá nhất. Phim giành Grand Prix tại Cannes và nhận 5 đề cử tại Giải thưởng Điện ảnh châu Âu 2026, bao gồm Phim hay nhất, Đạo diễn xuất sắc, Nam diễn viên chính (Stellan Skarsgård) và Nữ diễn viên chính (Renate Reinsve) . Đây là bộ phim tình cảm gia đình về những mối quan hệ rối rắm, những tổn thương và nỗ lực hàn gắn qua nhiều thế hệ. Cây viết của Euronews nhận xét phim khai thác “các động thái gia đình rối loạn theo cách đau lòng” . Tôi đặc biệt yêu thích diễn xuất của Renate Reinsve – cô ấy mang đến một nhân vật vừa mong manh vừa mạnh mẽ, rất đáng để xem.
Tình yêu vượt qua rào cản và định kiến xã hội
Một bộ phim tình cảm khác khiến tôi day dứt là Love on Trial (tựa gốc: Ren’ai Saiban) của đạo diễn người Nhật Kôji Fukada. Phim được công chiếu lần đầu tại hạng mục Cannes Première của Liên hoan phim Cannes 2025 . Câu chuyện xoay quanh Mai – một thần tượng J-pop đang lên, phạm phải điều không thể tha thứ theo hợp đồng: yêu. Khi mối quan hệ bị phanh phui, cô bị chính công ty quản lý đưa ra tòa . Jessica Kiang của Variety mô tả đây là “một lời phê bình thì thầm về văn hóa người nổi tiếng Nhật Bản” . Tôi xem phim này và thấy rùng mình trước một cỗ máy truyền thông tàn nhẫn, sẵn sàng nghiền nát hạnh phúc cá nhân vì lợi nhuận. Nhưng trên hết, đó là câu chuyện về hai con người dám đấu tranh cho “quyền được yêu” – thứ quyền cơ bản và phổ quát nhất .

Nếu bạn thích dòng phim LGBT, tôi gợi ý Pillion của đạo diễn Harry Lighton. Phim từng giành giải thưởng tại Cannes và dự kiến ra mắt rộng rãi tháng 3/2026 . Với sự tham gia của Alexander Skarsgård, phim kể về một chàng trai trẻ trong câu lạc bộ dân chơi xe mô tô đồng tính – một bối cảnh khá độc đáo và mới lạ.
Tiếng vọng của ký ức và những mối tình xuyên biên giới
Một tác phẩm khác từng góp mặt tại Cannes 2025 là Âm Thanh của Ký Ức (The History of Sound) của Oliver Hermanus, với hai nam diễn viên điển trai Paul Mescal và Josh O’Connor . Phim là hành trình của hai chàng trai ghi lại âm thanh cuộc sống nước Mỹ trong Thế chiến thứ nhất, và tình cảm giữa họ nảy nở qua những thước phim đầy thi vị. Tôi chưa xem phim này nhưng đang rất mong chờ, bởi cả Mescal và O’Connor đều là những diễn viên trẻ cực kỳ tài năng.
Và một bất ngờ thú vị đến từ điện ảnh Việt Nam: Vạn dặm yêu em (Love in Vietnam) – dự án hợp tác Việt – Ấn từng được công bố tại Cannes 2024 và trình chiếu tại Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng 2025 . Phim đã giành giải Phim xuất sắc nhất châu Á và Đạo diễn xuất sắc nhất châu Á tại Giải thưởng Phim truyền hình Quốc tế Seoul . Câu chuyện tình yêu 8 năm giữa chàng trai Ấn Độ (Shantanu Maheshwari) và cô gái Việt Nam (Khả Ngân) vượt qua rào cản văn hóa, địa lý. Điểm nhấn là đại cảnh hôn lễ Ấn Độ kéo dài 7 ngày 7 đêm với sự tham gia của gần 600 diễn viên. Tôi thấy tự hào vì Việt Nam không chỉ là bối cảnh mà còn là “nhân vật” đặc biệt, chứng kiến và tác động đến chuyện tình của đôi trẻ .
Những đề cử sáng giá khác
Ngoài ra, còn nhiều phim tình cảm đáng chú ý khác trong mùa giải năm nay. Love Letters (Des preuves d’amour) của Alice Douard từng thắng giải Khán giả tại Festival Premiers Plans d’Angers và được chọn vào Tuần lễ phê bình Cannes . Phim kể về Céline – người vợ đang mong chờ đứa con đầu lòng, nhưng người mang thai lại là Nadia – vợ cô. Hành trình tìm kiếm vị thế và sự công nhận của Céline trước pháp luật và gia đình thực sự cảm động.
La Grazia của đạo diễn lừng danh Paolo Sorrentino (từng đoạt giải Oscar) với Toni Servillo cũng được đề cử Nam diễn viên chính tại Giải thưởng Điện ảnh châu Âu 2026 . Và Un simple accident của Jafar Panahi – người từng đoạt Cành cọ vàng – cũng có 3 đề cử quan trọng .
Lời kết
Xem những bộ phim tình cảm được đề cử giải thưởng quốc tế, tôi nhận ra một điểm chung: chúng không ngại đào sâu vào những ngóc ngách phức tạp nhất của tình yêu và các mối quan hệ con người. Đó có thể là tình yêu tan vỡ cần hàn gắn, tình yêu bị xã hội ngăn cấm, hay tình yêu vượt qua rào cản văn hóa. Quan trọng hơn, tất cả đều được kể bằng một ngôn ngữ điện ảnh tinh tế, giàu cảm xúc và đầy tính nhân văn. Nếu bạn đang tìm kiếm những thước phim chất lượng để xem, hãy thử một trong những cái tên tôi vừa kể nhé!xxvl